Tuệ Lạc

  • Augmenter la taille
  • Taille par défaut
  • Diminuer la taille
Home Thơ XUÂN

Thơ XUÂN

 Thiền thơ Tuệ Lạc 


MAI


XUÂN 2017  -  TẾT ĐINH DẬU

Thơ tết vui buồn.

 

Bài 1

CHỢ TẾT ĐINH DẬU

Tết TÂY rồi lại tết TA,

Paris, người Việt…nhà nhà….đón xuân.

Tháng cuối năm, lịch rụng dần.

Siêu thị «Pháp Á»…rần rần người mua.

Mai «tây» khoe sắc lắm mùa,

Mới đầu tháng chạp….nở…lưa thưa rồi.

Trời Tây, chợ tết chen người,

Mạnh ai nấy «giật» hàng tươi «tranh giành»….

Vài bà mập, giọng chua chanh :

“Bánh chưng gì….gói…“dữ dằn” thế kia….!”

Dăm cô ốm, miệng…tía lia :

“Cầu, dừa, xoài, đủ….là “xia”…lắm rồi !”(1)

Mứt khô bày bán trong ngoài,

Có giá ghi rõ, khỏi nài…“giảm, tăng”.

Hàng hấp dẫn, chọn khó khăn !

Nhiều màu vàng, trắng, đỏ, xanh…“luôn tuồng”…

Hộp đựng….bát giác, tròn, vuông…

Có nhiều ngăn, lẫn nhiều khoang cách đều.

Cột băng đỏ, tím “in, thêu”,

Để nhà sản xuất “chuộng chiều” khách thân…!

Đa số khách, giọng lai căn….

“Xổ” tiếng Pháp, dể…“nhọc nhằn” người nghe.

Nhưng chẳng ai nói khen chê….

Hiểu hay không hiểu, cười “hề” cho xong.

Tây nghe, “chắc bụng khóc ròng” (?) !

Miễn tiền trả đúng là “bông” lắm “rùi”…(2), (3),

Nghĩa là, tết đến phải vui.

Năm tới….chật vật, ngậm ngùi….TÍNH SAU !!!

(Ngày 15 tháng chạp Bính thân=12/01/2017)

___________________

Chú thích : (1) “XIA” phát âm sai của chữ Pháp“sure”(=chắc chắn).

                                           (2) «Bông», âm tiếng Pháp của chữ “bon”(=tốt)

                                          (3) “Rùi”, âm hài hước giọng xứ Quảng của chữ “rồi”.

_____________________________

 

Bài 2

TÌNH TỰ NGÀY XUÂN

Sống đã bao năm, cách cố hương.

Tết đến chi vui trộn nỗi buồn.

Vui bỡi tuổi đời “dài” thêm chút.

Buồn vì xứ sở vẫn tai ương….

Hóa chất lan tràn trong thực phẩm.

Thiên tai, bão lụt xảy ra thường.

Ai về bên ấy….cho tôi nhắn.

Bao cảnh hoang tàn, bấy nhớ thương.

***

Đinh dậu tân niên…chợt đến rồi !

Đâu đàn con Việt, bốn phương trời….

Xuân đến thì vui, nhưng cảm thấy :

“Phận mình, vận nước cứ nổi trôi….”

Lặng ngắm cành mai, nghe pháo nổ,

Nghĩ về suy thịnh…. kiếp luân hồi…

Việt Nam như “đợi bình minh đến !”

Chong ngọn “đèn tâm”, luyện chí thôi !

***

Quê tôi đâu phải nước non nghèo,

Đa số dân buồn…, ấy tại sao ?

Bỏ xứ ra đi…, tìm “sức mạnh”.

Chút tiền «huyết mạch»… có là bao ?

Đất khách gởi thân, gầy dựng lại.

Quê người thích ứng, ước mơ nào ?

Tổ tiên, “quốc tịch”… xưa nay ấy...

Thay đổi theo thời….mâu thuẫn đau !

***

Việt nam “hiện đại” thế nầy đây…

Mẹ ở quê hương, con ở Tây.

Nhà nước xem “con, người ngoại quốc”.

Mẹ buồn than khóc suốt đêm dài….

Tết đến con về thăm quê cũ

Viếng mộ cha, rồi chí nguyện xây….

Mẹ vẫn lo con lời lẽ vụng,

Nói năng “phạn tội phản động lây”!

***

Xứ sở «vinh quang» như thế ư ?

Bao tên phản quốc, chẳng chi từ.

Bán đứng giống nòi, buôn tổ quốc.

Lòng dân thất vận, «ước mơ» dư…..

Ngày xuân chim én còn tung cánh.

Thì đàn con Việt viết văn cười

Dệt «thơ tâm» chứa niềm tin lớn.

Gởi tặng cho nhau «khích lệ thư» !

***

Những vần thơ ngắn, những lời kinh.

Tổ quốc lâm nguy chẳng đứng nhìn.

Dân Việt trở thành dân nhiều nước,

Hướng về cố quốc, vững niềm tin.

Văn hóa nghìn năm duy «giác ngộ».

Vần xoay, suy thịnh ấy chu trình.

Vạn vật vô thường luôn biến hóa…

Dân từ sợ, ghét, nhịn, rồi khinh !

***

Khinh nghĩa là không «nhẫn được thêm».

Vật cùng tắc biến, biến tắc thông…

Thông rồi…mọi việc dần thay đổi,

Cái luật thịnh suy vốn xoay vòng.

Sau cảnh đêm đen, trời lại sáng.

Bao nhiêu tâm huyết sẽ làm xong.

Việt Nam tất cả trong ngoài nước,

Xây dựng những gì vẫn ước mong !

__________________________

 

Nhớ mấy câu trong sách Phật :

«VẠN VẬT VÔ THƯỜNG

TẤT CẢ HẰNG THAY ĐỔI»

-Cái gì đã mất chưa chắc là mất luôn.

-Cái gì hưng thịnh chưa chắc hưng thịnh mãi.

***

Nghĩa là

-Lòng người quá khứ vốn là hạt trổ ra quả hiện tại, và

lòng người hiện tại sẽ là hạt trổ ra quả tương lai !

***

-Hạt hay quả khi hội đủ duyên hay điều kiện (=ý dân)

sẽ là nguồn gốc của báo ứng không thể tránh khỏi !

***

Bộ ba «nhân-duyên-quả» nói lên rằng «cùng tắc biến, biến tắc thông» !

Đó không phải là định luật riêng của nhà Phật,

mà là định luật chung muôn đời, rất khoa học, của vạn vật !

tuelac.net

(Thân tặng người Việt bốn phương. -19 tháng chạp Bính thân = 16/01/2017).



XUÂN 2016

Mưỡu thất ngôn :

 «Xuân khứ, xuân lai, xuân bất lão.

Nhật thăng, nhật giáng, nhật thường tân».

 

Thơ lục bát :

 Ai về bên ấy vui xuân,

Riêng tôi bình thản, đón xuân xứ người.

Nhìn «mai Tây» nở vàng tươi,

Mà lòng cảm khái, đất trời mênh mông.

 

Ngày xuân, đượm ý trong lòng.

Đông tàn, Xuân đến, còn mong chi hề !

Trên đầu, tơ tóc lê thê….

Sợi đen, sợi trắng, nằm kề bên nhau.

 

Vô thường, chẳng nệ niềm đau,

Vẳng nghe đâu tiếng chuông «màu sắc không».

Ngân vang, trong cõi vô cùng….

Khuyên đời tháo gỡ cái khung hồng trần !

 

Kiếp người, như giải phù vân,

Như hoa, như nước, xoay vần mà thôi !

Kìa xem giòng suối luôn trôi…

Ra khơi biến hiện, luân hồi lắm khi.

 

Thiền sư Mãn Giác từng ghi :

Xuân xưa, hoa nở một thì…rồi rơi.

Xuân nay, hoa lại tươi cười

Sự đời cứ thế, vật người như nhau !

 

Xả buông, thì hết niềm đau

Càng không mắc dính, càng mau siêu phàm.

Thiền tâm như sợi khói lam…

Tan trong vô chấp, Niết-Bàn là đây !

 

TL. (Nguyễn Điều)

Mùng sáu tết Giáp Ngọ

(05/02/2016)

 


Tả CẢNH TẾT

(Thơ vui : Xuân 2016

 

Tết Việt trời Tây, tả thế nào ?

Tả rằng đâu cũng, cảnh lao xao.

Người con nước Việt, dù xa xứ.

Tết đến vẫn vui, vẫn đón chào.

 

Năm Mùi trôi qua, Xuân Khỉ đến.

Chuyện đời vinh nhục, chẳng là bao.

Nâng tách trà xanh, nghe pháo nổ.

Nhìn đoàn lân múa, trống chiêng «gào».

 

Khu chợ Việt Tàu, đông như hội.

Khách tìm bánh mức, cứ bu vào…

Ít tiền thì đứng nhìn cho…..sướng.

Khá giả giành mua, chen chúc nhau.

 

«Tứ quả» cầu, dừa, xoài, đu đủ.

Mức sen, mức bí, loạn xạ màu.

Khách quên mình ở «miền» da trắng.

Tưởng ấy quê nhà, háo hức mau.

 

Người Việt, người tàu, cười hô hố….

Tiếng Tây giọng Việt, nói ào ào…

Pháp nghe mà hiểu, ừ….càng tốt.

Ngược lại cười trừ, kiểu… «chẳng sao» !

 

Một chị lựa hoa, cằn nhằn héo….

Hai bà mua bánh, lại càu nhàu :

Bánh chưng gì cứng như gỗ vậy !

Chưa chín, về nhà nấu….củi đâu ?

 

Ngày cuối năm mua, đầu năm ngắm,

Miễn là có trứng, thịt kho tàu.

Cùng nhau chúc tụng ngày xuân thắm.

Khoái khẩu, rồi MƠ kiếp bể dâu !

 

Tuệ Lạc (Nguyễn Điều).

7/2/2016.


 

THAN LẠNH.

(Thơ vui di dỏm)

 

Tết Việt bên Tây, lạnh thấy mồ.

Bao nhiêu giày áo, chẳng ra trò.

Mặc nhiều, cảm thấy thân cùm kẹp.

Mặc ít, ra ngoài phải rét to.

Đường nét trên người, che dấu hết.

Kẻ ham khoe sắc, phải thầm lo.

Lo rằng lạnh quá, ai thèm ngắm.

Nét đẹp xuân xanh, “phí uổng cho” ?

 

TL.


 

 

TẾT TÂY và Ý THIỀN

 

Mỗi độ xuân về, trên đất Tây,

Mừng Xuân, cô gái má hồng hây.

Vào chùa lễ Phật, hay du ngoạn.

Mộng ước đầu xuân”, chấp cánh bay…

Nhưng số làm người, chưa kết toán.

Học hành, sự nghiệp mút tầm tay.

Đố ai dám chắc, rằng nhan sắc.

Bảo đãm ngày mai, hạnh phúc đây ?

 

Suy cùng, cảnh vật vẫn là duyên.

Xuân đến, Đông qua, gợi ý thiền.

Vạn vật bốn mùa, chu kỳ đến.

Thân người đẹp xấu, nghiệp dành riêng.

Nghe tiếng chuông chùa, xin thức tỉnh

Nhìn sâu thân phận, giải ưu phiền.

Xuân dù ở việt, hay bên Pháp.

Hãy giữ thiện tâm, để tiến lên !

 

Tuệ Lạc (Nguyễn Điều).

(07/02/2016)


 

TRĂNG, NÚI và XUÂN

TRANG-NUI-SONG

 

“Trăng bao nhiêu tuổi trăng già.-

Núi bao nhiêu tuổi vẫn là núi non”.

«Núi non»….nên núi còn «son».

Cho «trăng» ngắm mãi, vuông tròn dáng khuya.

 

Ngày Xuân, «áo núi» thêu thùa,

Điểm trăm hoa nở, lưa thưa trên ngàn.

Ven rừng, có tiếng thông vang,

Mừng hoa mai thắm, tươi vàng đón xuân.

 

Đông qua, Xuân đến bao lần,

Núi non vẫn thế xoay vần lối xưa.

 đi, Khỉ đến giao mùa.

Huyền cơ đã nghiệm đúng chưa sách trời ?

 

Việt Nam suy thịnh, chữ “thời”.

Trạng Trình sấm ấy, muôn đời khó quên.

Luân thường đạo lý buồn tênh,

Thiện chen với ác một thuyền, ai hay ?

 

Ngày xuân đàn én tung bay,

Còn đàn “chim Việt” tỉnh say thế nào ?

Chuông chùa vẫn cứ ngân cao,

Gọi ai chưa ngủ, hãy vào lời kinh.

 

Số phận chung, phải sửa mình…

Duy vào chữ “NGHIỆP” lập trình mà đi.

Tu thân để bớt sân si,

Bớt tham, bớt vướng, bớt vì cái ta.

 

Khổ vui, tỉnh thức, chan hòa…

Nhìn nhau chẳng thẹn, mới là thật xuân.

Chưa thành Phật, cũng thành nhân.

Thành người phạm hạnh, xa gần được vui.

 

Vô chùa nhìn đóa sen tươi,

Noi gương chư Phật, tô mười nghiệp duyên*.

  KHÔNG, dứt ưu phiền.

“Trăng già”, “Núi trẻ”…triền miên XUÂN hoài !

 

TL. (Nguyễn Điều)

Xuân Giáp Ngọ (ngày 05/02/2016


Chú thích : * “Mười nghiệp duyên” ám chỉ thập thiện, là :

-Thân có 3 điều thiện : Không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm.

-Khẩu có 4 điều thiện : Không nói dối, không đâm thọc, không nói chuyện hoang đường,

                                        mê tín, vô ích, không nói thô lỗ, cộc cằn.

-Ý có 3 điều thiện :  Không tham lam, không nóng giận, không si mê.

Mise à jour le Mercredi, 25 Janvier 2017 15:03  

.

phap-luan-01-120.jpg

TEXTE EN FRANCAIS